Hiển thị các bài đăng có nhãn gia đình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn gia đình. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 30 tháng 12, 2015

Cuộc hôn nhân vỏn vẹn một ngày

"Cô có quyền gì mà tra hỏi tôi. Đứa con gái nghèo kiết xác như cô mà không mang thai con tôi thì tôi cũng chẳng ngu gì mà chấp nhận lấy cô đâu".

Gia đình nghèo khó, nên Hoa phải nghỉ học sớm để đỡ đần mẹ cha trông coi em nhỏ. May mắn, từ lúc sinh ra Hoa có vẻ ngoài ưa nhìn dù làm lụng vất vả nghèo hèn nên đã được một người con trai tên Long, công tử con nhà giàu gần đó thương. Vì còn quá nhỏ nên ba mẹ chưa đồng ý để Hoa qua lại với nhau. Nhưng với sự giàu có và "mát tay" qua những món quà đắt tiền và những giọt mật rót tai, đứa con gái mới lớn nào có thể kìm lòng được.

Hôn nhân được tiến hành ngay sau đó không lâu vì đã trót mang thai 3 tháng. Tiệc cưới diễn ra linh đình mọi người nhìn vào đểu bảo Hoa từ nay sẽ đổi đời nhưng câu chuyện không như người ta vẽ nên.

Trước mặt quan khách hai bên, mẹ chồng Hoa trân trọng trao cho Hoa rất nhiều của hồi môn. Số vàng đeo trên cổ Hoa là niềm mơ ước của nhiều cô gái khi đi lấy chồng. Nhưng đêm tân hôn hôm đó, thay vì được hưởng những giây phút hạnh phúc của tân nương thì Hoa phải chăm chồng trong tình trạng say mèm. Không những thế, mẹ chồng Hoa còn đập cửa ầm ĩ và nói rằng bà sang để lấy lại số vàng đã trao:

- Cô nghĩ cô xứng đáng với số vàng này sao? Kẻ quê mùa, thất học như cô được bước chân vào cửa nhà tôi đã là phúc phận lớn rồi nên đừng có mơ này mơ nọ nữa.

Câu nói của mẹ chồng khiến Hoa chết sững. Hóa ra tất cả những gì mẹ chồng Hoa thể hiện ngày hôm nay chỉ là giả dối thôi sao? Tủi thân, Hoa bật khóc nức nở ngay trên chiếc giường cưới của mình.

Hôn nhân


Quần quật từ sáng nhưng khi bữa sáng xong xuôi, mẹ chồng Hoa lại sai Hoa đi chợ. Bà nói chợ không đi sớm thì chẳng còn gì mà mua. (ảnh minh họa)

Sáng hôm sau khi trời còn tờ mờ sáng Hoa đã bị người giúp việc đánh thức. Hoa choáng váng khi người giúp việc chỉ cho cô chỗ lấy đồ lau dọn và nói:

- Việc của cô trong sáng ngày hôm nay là quét dọn đủ 5 tầng nhà và nấu đồ ăn sáng cho ông bà, cậu chủ.

Trước khi quay đi, bà giúp việc còn không quên dặn dò Hoa làm cho nhanh không mẹ chồng cô dậy mà thấy công việc chưa hoàn thành thì sẽ lớn chuyện. Không muốn ngày đầu về làm dâu đã xảy ra mâu thuẫn không đáng có nên dù thấy bất công, Hoa vẫn phải cố gắng làm theo lời bà giúp việc.

Quần quật từ sáng nhưng khi bữa sáng xong xuôi, mẹ chồng Hoa lại sai Hoa đi chợ. Bà nói chợ không đi sớm thì chẳng còn gì mà mua. Vừa mệt vừa đói nhưng Hoa cũng chẳng dám trái lời mẹ chồng. Vậy là suốt cả buổi sáng, Hoa bị sai việc liên tục trong khi người giúp việc thì lại rảnh rang ngồi uống trà, nói chuyện cùng mẹ chồng Hoa. Lúc này Hoa mới thấy thấm thía câu nói của mẹ chồng đêm hôm qua. Hình như Hoa đang dần nhận thức được sự xuất hiện của mình trong ngôi nhà này có vai trò gì rồi. Ở đây, Hoa còn chẳng bằng một người giúp việc.

Long đi đâu đó từ sớm tới tận khuya mới về trong tình trạng người nồng nặc hơi men. Trên người Long còn vương vấn hương nước hoa phụ nữ. Không kiềm chế được, Hoa giận dữ tra hỏi Long hôm nay đi đâu, làm gì. Cứ ngỡ Long sẽ vội vã xin lỗi mình thì nào ngờ Long thẳng tay cho Hoa một cái tát đau điếng rồi chỉ thẳng vào mặt Hoa mà nói:

- Cô có quyền gì mà tra hỏi tôi. Đứa con gái nghèo kiết xác như cô mà không mang thai con tôi thì tôi cũng chẳng ngu gì mà chấp nhận lấy cô đâu.

Đúng lúc ấy, mẹ chồng Hoa từ bên ngoài đẩy cửa bước vào. Thấy Hoa ngã ngoài trên sàn nhà lạnh, bà chẳng chút động lòng mà còn lạnh lùng nói:

- Cô nên biết thân biết phận mình đi. Đũa mốc chòi được mâm son còn không biết điều.

Tủi nhục, đau đớn, nước mắt Hoa tuôn rơi ngay khi mẹ chồng vừa quay bước. Mẹ chồng Hoa vừa vừa đi khỏi thì bà giúp việc đã ném chiếc giẻ lau về phía Hoa mà nói:

- Bà chủ dặn nước mắt của cô sẽ làm bẩn sàn nhà, cô lấy giẻ lau ngay nó đi.
Giờ đây khi chỉ còn lại một mình trong không gian lạnh lẽo thấm đẫm nước mắt cô mới biết rằng, phận nghèo hèn sao có thể bước chân vào được chổ giàu sang được. Nhưng dù sao cô vẫn là con người vẫn có lòng tự trọng riêng. Hoa lấy vội tờ giấy trong ngăn bàn vô thức viết lên đó những chữ đau đớn "đơn ly hôn". Nước mắt rơi lã chã bất giác cô đưa tay lên bụng.
Nguồn: Eva

Thứ Tư, 18 tháng 11, 2015

Mối tình 9 năm và câu chuyện ly hôn sau 45 ngày

Tôi và vợ cũ yêu nhau 9 năm mới đi đến đám cưới. Lúc đó, tôi đang học năm cuối cấp 3. Bạn bè ai cũng bất ngờ vì cô ấy khá xinh xắn, ngây thơ nhưng hoàn cảnh gia đình lại quá chênh lệch nhau. Nhà tôi bố mẹ đều làm cán bộ cả còn cô ấy bố mẹ làm nông, nhà ở một xã vùng sâu vùng xa, xung quanh toàn đồi núi, nghèo lắm.

Vì vậy mà bố mẹ tôi phản đối kịch liệt vì cho rằng, lấy cô ấy thì hai bên quá chênh lệch nhau, gia cảnh khác nhau thì chắc chắn lối sống cũng khác. Thế nhưng tôi vẫn bỏ ngoài tai lời bố mẹ và quyết gắn bó bên cô ấy.

Vì vậy mà suốt những năm học đại học cho đến khi ra trường, tôi vẫn không chịu chia tay. Ra đi làm, đến lúc 30 tuổi, bố mẹ vẫn không thấy tôi dẫn ai về ra mắt mới biết chúng tôi vẫn đang yêu nhau. Mẹ tôi suốt ngày mai mối thúc giục tôi đi tìm hiểu nhưng tôi không nghe. Cuối cùng vì mong ngóng có cháu bồng cháu bế quá mà đành chấp nhận cho tôi lấy cô ấy.

Ngày ra tòa ly hôn, vợ tôi chẳng đòi hỏi gì, chỉ đòi giữ mỗi bộ ảnh cưới còn bao nhiêu vàng trả hết. Ảnh minh họa.
Khi đó, sau 4 năm đi làm, hai chúng tôi đã tiết kiệm được một khoản kha khá. Muốn lưu giữ kỷ niệm sau 9 năm yêu nhau, chúng tôi đã chọn một gói chụp giá gần 50 triệu. Chắc hẳn ai nghe cũng muốn ngã ngửa nhưng chỉ người trong cuộc như chúng tôi mới hiểu. Để có thể đến với nhau, chúng tôi phải trải qua nhiều khó khăn, trắc trở đến chừng nào.

Chúng tôi vừa đi chụp ảnh vừa coi như đi trăng mật đợt đầu luôn. Vì vậy mà ngoài trọn gói 50 chục triệu cho viện ảnh cưới, chúng tôi còn chi thêm vài chục tiền ăn chơi, du hí khắp các vùng miền Tây, Nha Trang, Đà Nẵng luôn. Có lẽ chi hơi mạnh tay nhưng mà cả đời chỉ có một lần nên chúng tôi không tiếc.

Sau đó, một đám cưới linh đình diễn ra. Quan khách hai bên đến gần 600 người. Bố mẹ tôi trao vàng đến trĩu cả cổ cô dâu. Treo không hết vàng, anh em họ hàng còn đeo lên tay, chồng chéo lên cổ. Chắc hẳn nếu ai đọc mấy tin trên mạng về mấy đám cưới đầy vàng sẽ tưởng tượng được hình ảnh vợ tôi hôm đó.

Tuy nhiên, sau đó 1 tháng, vợ chồng tôi bắt đầu lục đục. Vợ tôi khó tính hơn tôi tưởng. Có lẽ do mấy năm yêu nhau không tìm hiểu kỹ. Hồi chưa yêu việc gì cô ấy cũng làm hết, từ rửa bát, nấu ăn, giặt giũ. Bây giờ cưới về, tôi đi làm đã mệt rồi . Về tới nhà, vừa đặt cái túi xách xuống ghế chưa kịp nghỉ, cô ấy đã hét ầm lên đòi tôi chặt gà, băm thịt, nhặt rau... nấu ăn. Mấy cái việc đó, từ hồi cha sinh mẹ đẻ đến giờ, tôi chưa khi nào đụng tay, thế mà mới cưới vợ mấy hôm, vợ tôi đã đòi “huấn luyện” cho tôi làm việc nhà rồi.

Một lần mẹ tôi gọi điện ra, tôi nhỡ miệng bảo đang nhặt rau, mẹ tôi hét ầm lên cấm tôi làm tiếp, vậy là hai vợ chồng cãi nhau. Cô ấy chửi tôi là “cậu ấm bám váy mẹ”, nhục quá tôi có tát hai cái vào má vợ, vậy mà cô ấy xách đồ bỏ đi rồi đòi ly hôn luôn.

Sẵn không ưa con dâu, mẹ tôi bảo “nó muốn bỏ thì bỏ luôn, báu lắm đấy”. Vậy là tôi ký xoẹt vào tờ đơn cho cô ấy mang ra tòa.

Tháng sau, tòa gọi. Cô ấy trả hết vàng nhà tôi trao, chỉ đòi có mỗi bộ ảnh cưới trị giá 50 triệu. Tôi không đồng ý, tôi không thể để mặt mình ở bên người không còn là vợ mình nữa. Mọi thủ tục ly hôn đã hoàn thành, không còn ở bên nhau thì đốt hết, hủy hết, để làm gì cho ám ảnh.

Nhưng vợ tôi vẫn nhất quyết đòi giữ ảnh, tôi không chấp nhận, vậy là lại đưa ra tòa xét xử. Thẩm phán chẳng hiểu thế nào cứ bênh vợ bảo tôi để lại. Tôi nhất quyết không đồng ý, nếu muốn giữ thì cắt phần người tôi ra. Cuối cùng vợ cũ tôi đành đồng ý hủy ảnh cưới, tôi mang ảnh ra đường châm lửa đốt. Vợ tôi lúc đó mắt buồn lắm cứ nhìn mãi vào đám lửa cháy theo tro tàn bay theo gió.

Vậy là cuộc hôn nhân kết thúc chóng vánh sau 45 ngày chúng tôi ở với nhau, sau 9 năm yêu nhau mặn nồng. Mấy đêm nay, tôi vẫn không thể ngủ được vì một nỗi trăn trở “Vì sao vợ tôi lại muốn giữ lại mấy bộ ảnh mà trả hết vàng?” Ảnh có giá trị gì đâu, sao cô ấy cứ muốn giữ bằng được? Xin hãy lý giải giúp tôi.

Thứ Sáu, 2 tháng 10, 2015

Điều kiện và thủ tục nhận con nuôi ở nước ta

Gia đình là nền tảng của xã hội, gia đình có ấm no thuận hòa thì xã hội mới ổn định. Tuy nhiên, có rất nhiều lý do đến từ nguyên nhân chủ quan lẫn khách quan khiến cho không ít tổ ấm bị xáo trộn và dẫn đến tan vỡ. Một trong số đó là chuyện con cái, không phải ai cũng may mắn được làm cha, làm mẹ, từ đó chẳng thể tạo nên hạnh phúc an nhiên như mong đợi. Từ đó ảnh hưởng đến tâm lý của cả vợ và chồng và đi tới cái kết đau lòng. Do vậy, để cứu vãn và nắm giữ hạnh phúc tay, nhiều cặp vợ chồng đã quyết định nhận con nuôi hoặc nhờ người mang thai hộ. Luật hôn nhân và gia đình và Luật Nuôi con nuôi nước ta có quy định rõ về điều kiện và thủ tục nhận nuôi con. Hãy cùng lắng nghe tư vấn của hội đồng luật sư giỏi của chúng tôi dưới đây để hiểu thêm về vấn đề này.

Điều kiện để được nhận con nuôi


Theo Điều 14 Luật Nuôi con nuôi có quy định về điều kiện để nhận con nuôi như sau:
“1. Người nhận con nuôi phải có đủ các điều kiện sau đây:
a) Có năng lực hành vi dân sự đầy đủ;
b) Hơn con nuôi từ 20 tuổi trở lên;
c) Có điều kiện về sức khỏe, kinh tế, chỗ ở bảo đảm việc chăm sóc, nuôi dưỡng, giáo dục con nuôi;
d) Có tư cách đạo đức tốt.
2. Những người sau đây không được nhận con nuôi:
a) Đang bị hạn chế một số quyền của cha, mẹ đối với con chưa thành niên;
b) Đang chấp hành quyết định xử lý hành chính tại cơ sở giáo dục, cơ sở chữa bệnh;
c) Đang chấp hành hình phạt tù;
d) Chưa được xóa án tích về một trong các tội cố ý xâm phạm tính mạng, sức khỏe, nhân phẩm, danh dự của người khác; ngược đãi hoặc hành hạ ông bà, cha mẹ, vợ chồng, con, cháu, người có công nuôi dưỡng mình; dụ dỗ, ép buộc hoặc chứa chấp người chưa thanh niên vi phạm pháp luật; mua bán, đánh tráo, chiếm đoạt trẻ em.
3. Trường hợp cha dượng nhận con riêng của vợ, mẹ kế nhận con riêng của chồng làm con nuôi hoặc cô, cậu, dì, chú, bác ruột nhận cháu làm con nuôi thì không áp dụng quy định tại điểm b và điểm c khoản 1 Điều này ”.

Hồ sơ thủ tục nhận nuôi con nuôi

Thủ tục nhận con nuôi được quy định rõ tại Điều 17, 18 Luật Nuôi con nuôi

Hồ sơ của người nhận con nuôi gồm

1.      Đơn xin nhận con nuôi;
2.      Bản sao Hộ chiếu, Giấy chứng minh nhân dân hoặc giấy tờ có giá trị thay thế;
3.      Phiếu lý lịch tư pháp;
4.       Văn bản xác nhận tình trạng hôn nhân;
5.      Giấy khám sức khỏe do cơ quan y tế cấp huyện trở lên cấp; văn bản xác nhận hoàn cảnh gia đình, tình trạng chỗ ở, điều kiện kinh tế do Ủy ban nhân dân cấp xã nơi người nhận con nuôi thường trú cấp, trừ trường hợp quy định tại khoản 3 Điều 14 của Luật Nuôi con nuôi

Hồ sơ của người được giới thiệu làm con nuôi gồm

1.      Giấy khai sinh;
2.      Giấy khám sức khỏe do cơ quan y tế cấp huyện trở lên cấp;
3.      Hai ảnh toàn thân, nhìn thẳng chụp không quá 06 tháng;

4.     Biên bản xác nhận do Ủy ban nhân dân hoặc Công an cấp xã nơi phát hiện trẻ bị bỏ rơi lập đối với trẻ em bị bỏ rơi; Giấy chứng tử của cha đẻ, mẹ đẻ hoặc quyết định của Tòa án tuyên bố cha đẻ, mẹ đẻ của trẻ em là đã chết đối với trẻ em mồ côi; quyết định của Tòa án tuyên bố cha đẻ, mẹ đẻ của người được giới thiệu làm con nuôi mất tích đối với người được giới thiệu làm con nuôi mà cha đẻ, mẹ đẻ mất tích; quyết định của Tòa án tuyên bố cha đẻ, mẹ đẻ của người được giới thiệu làm con nuôi mất năng lực hành vi dân sự đối với người được giới thiệu làm con nuôi mà cha đẻ, mẹ để mất năng lực hành vi dân sự;

Thứ Năm, 1 tháng 10, 2015

Thủ tục nhờ người mang thai hộ

Được làm vợ, làm mẹ là niềm hạnh phúc to lớn nhất và khát khao nhất của tất cả phụ nữ trên thế gian này. Ấy thế nhưng, không phải ai cũng được tạo hóa ban tặng thiên chức cao cả đó. Không ít gia đình tan vỡ, dẫn đến ly hôn vì người vợ không thể mang thai, sinh con. Với mong muốn giúp cho cuộc sống hôn nhân gia đình được yên ấm, không găp nhiều phiền muộn, pháp luật nước ta từ năm 2014 đã có quy định cho phép mang thai hộ. Đây được xem là bước tiến lớn của luật hôn nhân và gia đình so với thời kỳ trước. Song, để thực hiện điều này, cả hai bên đều phải thực hiện thủ tục nhờ người mang thai hộ đúng với quy định nhằm tránh những bất trắc, tranh chấp xảy ra về sau.

Cơ sở trong thủ tục nhờ người mang thai hộ         

1. Việc mang thai hộ vì mục đích nhân đạo phải được thực hiện trên cơ sở tự nguyện của các bên và được lập thành văn bản.
2. Người nhờ mang thai hộ phải có xác nhận của tổ chức y tế có thẩm quyền về "việc người vợ không thể mang thai và sinh con ngay cả khi áp dụng kỹ thuật hỗ trợ sinh sản; vợ chồng đang không có con chung; đã được tư vấn về y tế, pháp lý, tâm lý”.
3. Người được nhờ mang thai hộ cũng phải thỏa mãn điều kiện: “Là người thân thích cùng hàng của bên vợ hoặc bên chồng nhờ mang thai hộ; từng sinh con và chỉ được mang thai hộ một lần; ở độ tuổi phù hợp và có xác nhận của tổ chức y tế có thẩm quyền về khả năng mang thai hộ; trường hợp người phụ nữ mang thai hộ có chồng thì phải có sự đồng ý bằng văn bản của người chồng; đã được tư vấn về y tế, pháp lý, tâm lý”.


Hồ sơ đề nghị thực hiện kỹ thuật mang thai hộ

a) Đơn đề nghị được thực hiện kỹ thuật mang thai hộ theo Mẫu số 04 ban hành kèm theo Nghị định này;
b) Bản cam kết tự nguyện mang thai hộ vì mục đích nhân đạo theo Mẫu số 05 ban hành kèm theo Nghị định này;
c) Bản cam đoan của người đồng ý mang thai hộ là chưa mang thai hộ lần nào;
d) Bản xác nhận tình trạng chưa có con chung của vợ chồng do UBND cấp xã nơi thường trú của vợ chồng nhờ mang thai hộ xác nhận;
đ) Bản xác nhận của cơ sở khám bệnh, chữa bệnh được thực hiện kỹ thuật thụ tinh trong ống nghiệm về việc người vợ có bệnh lý, nếu mang thai sẽ có nhiều nguy cơ ảnh hưởng đến sức khỏe, tính mạng của người mẹ, thai nhi và người mẹ không thể mang thai và sinh con ngay cả khi áp dụng kỹ thuật hỗ trợ sinh sản;
e) Bản xác nhận của cơ sở khám bệnh, chữa bệnh được thực hiện kỹ thuật thụ tinh trong ống nghiệm đối với người mang thai hộ về khả năng mang thai, đáp ứng quy định đối với người nhận phôi theo quy định tại Khoản 4 Điều 5 Nghị định này và từng sinh con;
g) Bản xác nhận của UBND cấp xã hoặc người mang thai hộ, người nhờ mang thai hộ tự mình chứng minh về mối quan hệ thân thích cùng hàng trên cơ sở các giấy tờ hộ tịch có liên quan và chịu trách nhiệm trước pháp luật về tính xác thực của các giấy tờ này;
h) Bản xác nhận của chồng người mang thai hộ (trường hợp người phụ nữ mang thai hộ có chồng) về việc đồng ý cho mang thai hộ.
i) Bản xác nhận nội dung tư vấn về y tế của bác sỹ sản khoa;
k) Bản xác nhận nội dung tư vấn về tâm lý của người có trình độ đại học chuyên khoa tâm lý trở lên;
l) Bản xác nhận nội dung tư vấn pháp luật của luật sư hoặc luật gia hoặc người trợ giúp pháp lý;
m) Bản thỏa thuận về mang thai hộ vì mục đích nhân đạo giữa vợ chồng nhờ mang thai hộ và bên mang thai hộ theo quy định tại Mẫu số 06 ban hành kèm theo Nghị định này.”